Nuôi ba ba thành nhà doanh nghiệp |
||
| Dạng tài liệu | : | Bài trích bản tin |
| Ngôn ngữ tài liệu | : | vie |
| Tên nguồn trích | : | Nông thôn đổi mới |
| Dữ liệu nguồn trích | : | 2005/Số 21/Câu chuyện nhà nông |
| Đề mục | : | 68.39 Chăn nuôi |
| Từ khoá | : | nuôi ba ba |
| Nội dung: | ||
|
Lê Văn Cạnh là nông dân thâm canh giỏi ở xã Phúc Thành, huyện Kim Thành (Hải Dương), sớm nhận ra nếu chỉ trồng lúa thì khó giàu. Vì thế, hễ ở đâu có nghề thu hoạch cao là Cạnh tìm đến. Năm 1991, ở Hải Dương bắt đầu có người nuôi ba ba và năm sau ở xã Kim Lương trong huyện Kim Thành cũng có anh Hường nuôi ba ba nên anh Cạnh bám riết anh Hường, học bằng được nghề nuôi ba ba.
Ngay từ những ngày đầu, Cạnh đã tính chuyện sản xuất giống. Anh ra Tiên Yên (Quảng Ninh) mua ba ba to về gây đẻ trứng, cho ấp nở ba ba con. Do đất chật, vốn mỏng, đầu tiên chỉ xây được ao 200m2 vào năm 1994. Lứa ba ba không phụ công sức của Cạnh, đã tạo cho anh số vốn kha khá. Anh không dùng tiền hàng chục triệu đồng để sắm xe máy bấy giờ đang thành phong trào ở nông thôn, mà mua thêm 1 sào đất xây ao ba ba thứ hai. Lứa này còn to hơn lứa đầu, thừa tiền để anh Cạnh mua luôn 3 sào ruộng nữa. Thế là anh Cạnh có đất ruộng, xây luôn ao ba ba thứ ba rộng 700m2 và quy hoạch vườn, bờ ao trồng cam, vải, chuối lùn. Từ đó, anh Lê Văn Cạnh nổi tiếng nuôi ba ba ở tỉnh Hải Dương. Trang trại ba ba của anh Lê Văn Cạnh từ 2001 đã lên đến 6.000m2, trong đó có 3.200m2 nuôi ba ba, tăng 16 lần so với năm đầu tiên, và đã 10 lần được thu hoạch. Anh Cạnh theo dõi ba ba suốt ngày đêm, nhất là ao ba ba bố mẹ và ao ba ba mới nở. Quan trọng nhất theo anh là con đực phải thật tốt, bố mẹ phải thuần. Như vậy, 1 con cái 5-6 tuổi sẽ đẻ mỗi năm 6-7 lứa, mỗi lứa 12-18 trứng. Ba ba cái đến cuối tuổi thứ 3 bắt đầu làm trứng, sang tuổi thứ 4 thì đẻ. Anh cho biết, tự gây giống sẽ đảm bảo được đàn ba ba, nếu tiếc tiền mà mua ba ba bố mẹ xấu thì hại cả đàn, tốn tiền, cho thu hoạch kém. Ba ba con nở ra vào mồng 5 tháng 5 âm lịch, sau 70 ngày trứng vùi trên cát, và nở ra là ăn ngay được thức ăn. Vì thế, thức ăn cho ba ba phải giàu đạm và sạch, để ba ba con không bị chết. Ba ba dễ bị bệnh nấm bã đậu ở 2 lỗ thông khí mạng sườn và ở chân. Anh Cạnh phát hiện nhanh, lấy mỡ chlorocide bịt lỗ, phơi nắng ba ba 2 ngày liền, thế là khỏi bệnh. Anh áp dụng kinh nghiệm, cứu sống được nhiều ba ba. Chính do tìm được cách chữa bệnh này năm 1995, nên trong khi ba ba ở các nơi bị chết nhiều, thì ba ba ở trại của anh Cạnh vẫn sống khỏe. Ba ba con trở nên khan hiếm, lên 38.000đ/con, đã mang lại khoản tiền rất lớn cho anh. Nhờ được anh phổ biến cách chữa, bệnh này không còn ở ao ba ba trong tỉnh. Anh Cạnh không dám cho ba ba ăn thức ăn công nghiệp, mà chỉ nghiền cá mè đắp trên máng gỗ cho ba ba lên ăn. Hiện nay, với 3.200m2 nuôi ba ba, mỗi năm anh Lê Văn Cạnh bán 1,6-1,7 tấn, trong đó có nhiều ba ba cân nặng trên 1,3kg/con. Phát huy thắng lợi, quyết tâm mở rộng ngành nghề ba ba, mở mang thêm sang lĩnh vực kinh doanh tổng hợp, đầu năm 2004 anh Lê Văn Cạnh đã xin nhận thầu 30 năm khu ruộng trũng 65.000m2 ở thôn Dưỡng Thái, xã Phúc Thành. Nhờ có sẵn tiền, nên anh đã đền bù trên 1 tỷ đ, để yên tâm đầu tư lâu dài. Khu ruộng trũng lầy thụt, tốn nhiều công sức vẫn kém thu hoạch, nay đã trở thành một khuôn viên có quy hoạch đẹp, giáp sông Phú Thái và gần đường 5. Anh Cạnh dành 2 ha để xây 6 ao ba ba, gồm 4 ao nuôi 1 vạn ba ba con, và 2 ao nuôi 400 con loại 0,7kg/con, được thả từ tháng 7/2004. ổn định được ngành nghề ba ba, trở thành một trong số ít "đại gia" ba ba ở tỉnh Hải Dương, anh Cạnh quyết định dành 4 ha còn lại để xây dựng hệ thống hồ câu cá, vườn cây, biệt thự, sân tennis, cầu lông. Thế là anh nông dân cày sâu cuốc bẫm ngày nào, chỉ sau 10 năm đã lập nghiệp khá lớn từ con ba ba, và nay bắt đầu bước vào lĩnh vực kinh doanh-dịch vụ du lịch vẫn còn khá lạ lẫm với đồng bào thuần nông. Nguồn: Tác giả: Trần Lê, Thời báo Kinh tế Việt Nam, số 182 ngày 4/11/2004, tr. 11 |
||
