Tìm kiếm nâng cao

Số truy cập:

Mối lo ngại về chôn lấp CO2 đang gia tăng

  
Dạng tài liệu : Bài trích bản tin
Ngôn ngữ tài liệu : vie
Tên nguồn trích : Môi trường và phát triển bền vững
Dữ liệu nguồn trích : 2006/Số 16/Ô nhiễm môi trường
Đề mục : 87.15 Ô nhiễm môi truờng. Kiểm soát ô nhiễm
Từ khoá : Chôn lấp CO2
Nội dung:
 

Hàng trăm người chết vì CO2 rò rỉ từ núi lửa trên toàn thế giới gây lo ngại cho các chuyên gia nghiên cứu về biện pháp chôn lấp khí từ các phát thải công nghiệp, loại khí gây nóng lên toàn cầu. Mối lo ngại này xuất hiện khi Chính phủ các nước và các công ty khảo sát việc thu giữ CO2, khí nhà kính do đốt cháy nhiên liệu hoá thạch thải ra và nhốt nó trong các phiến đá tổ ong nằm sâu dưới lòng đất. 

Thế nhưng họ lại lý giải không nhiều về chi phí khổng lồ và những nguy hiểm có thể xảy đến của các dự án chôn lấp hàng tỷ tấn khí này và thực hiện nhiều biện pháp làm chậm lại quá trình nóng lên toàn cầu nhiều hơn là việc chuyển sang sử dụng các dạng năng lượng tái tạo như năng lượng gió hoặc mặt trời.

Giáo sư Bert Metz, đồng tác giả báo cáo năm 2005 của Liên Hợp Quốc về lưu giữ các bon cho rằng: Người dân sẽ có sự phản ứng quyết liệt như điện hạt nhân nếu chính phủ các nước không thuyết phục được rằng việc lưu giữ các bon là an toàn.

CO2 là khí không độc được sinh ra từ quá trình hô hấp của động, thực vật, trong không khí nó chiếm một tỷ lệ rất nhỏ là 0,04%. Kể từ cuộc cách mạng công nghiệp, hàm lượng khí là hơn 30% và hầu hết các nhà khoa học cho rằng sự gia tăng khí CO2 là nguyên nhân chủ yếu gây nóng lên toàn cầu. 

Khí gây chết người 

Ở dạng tinh khiết, khí CO2 có thể gây ra tình trạng khó thở vì nó nặng hơn không khí nên sẽ thay thế O2. Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế, trường hợp tồi tệ nhất xảy ra trong những thập kỷ gần đây, 1700 người chết sau thảm họa 1,2 triệu tấn CO2 phát thải từ đáy hồ Nyos ở Camerun năm 1986. Ba mươi bảy người chết vì CO2 phát thải do cơn địa chấn tương tự xảy ra ở hồ Monoun, Camerun năm 1984.

Năm 1979, vụ nổ ở núi lửa Dieng thuộc Inđônêxia đã phát ra 200 000 tấn khí, khiến cho 142 người dân sống ở dưới vùng đồng bằng này bị chết ngạt.

Tháng 4/2006, 3 nhân viên tuần tra trượt tuyết đã chết ở vùng núi Mammoth, California, họ bị kiệt sức vì khí CO2 trong khi cố gắng tránh xa miệng núi lửa nguy hiểm.

Giáo sư Philippe Lacour-Gayet, nhà khoa học phụ trách nghiên cứu và phát triển của nhóm dầu khí Schlumberger, một trong số các công ty tham gia nghiên cứu, cho rằng: "Lưu giữ các bon không phải là không nguy hiểm nhưng chúng tôi nghĩ rằng có thể quản lý được."

Theo Philippe và các chuyên gia khác, tất cả các điểm lưu giữ khí nhà kính phải nằm ở những vùng ổn định về địa chất cách xa những vùng động đất và các điểm lưu giữ CO2 thương mại vẫn đang hoạt động an toàn ở Na Uy, Canađa và Algêri.

Những người đề xuất việc lưu giữ các bon cho rằng nguy hiểm bắt nguồn từ hoạt động này còn ít hơn so với những mối đe dọa do biến đổi khí hậu mà nhiều nhà khoa học cho rằng làm gia tăng lũ lụt, hạn hán, sóng nhiệt, còn có thể làm cho dịch bệnh lây lan và mực nước biển dâng cao.

Thuyết phục công chúng 

Người dân còn chưa sẵn lòng chấp nhận việc chuyển hóa loại khí bình thường không độc sang dạng nguy hiểm hơn với chi phí có thể lên tới hàng chục tỷ đô la.

Cơ sở để thuyết phục người dân là con người nên chấp nhận vô số nguy hiểm có thể xảy đến hàng ngày – xăng trong thùng nhiên liệu ở xe của bạn có thể bị dễ bị bắt lửa, khí thiên nhiên độc hại được bơm vào trong nhà hay phát điện bằng năng lượng hạt nhân. 

Giáo sư David Reimer, giảng viên về chính sách công nghệ tại Đại học Cambridge ở Anh cho biết: “Tất cả các loại khí và chất lỏng độc hại đã được lưu giữ dưới đất, CO2 ít gây nguy hiểm hơn nhiều so với nhiều mối nguy hiểm khác."

Ở Berlin có một điểm lưu giữ khí thiên nhiên dễ phát nổ gần sân vận động nơi diễn ra trận bóng đá tại Word Cup 2006. Và khí axít được lưu giữ dưới đất gần Edmonton, Canađa. Các điểm lưu giữ CO2 sẽ phải được chọn lựa cẩn thận và quan trắc hàng thế kỷ.

Frederik Hauge, trưởng nhóm môi trường ở Na Uy ủng hộ hoạt động lưu giữ các bon cho biết, ông lo ngại về việc người dân chịu những chi phí nhiều hơn là chấp nhận nguy hiểm do rò rỉ".

Báo cáo Liên Hợp Quốc của Metz nêu rõ, đến năm 2100, lưu giữ có thể làm giảm từ 15% - 55% tổng lượng phát thải khí nhà kính – chắc chắn sự đóng góp này lớn hơn so với các nguồn năng lượng tái tạo hay bất cứ sự trở lại nào của điện hạt nhân.

Ước tính chi phí phát điện của nhà máy nhiệt điện thường sẽ tăng từ 0,06 USD – 0,10 USD/ kWh nhờ công nghệ thu CO2, và lưu giữ CO2 tại nhà máy điện không được trang bị bộ lọc tăng  từ 0,04 USD –0,05 USD.

Ngoài ra, chính phủ các nước sẽ phải áp dụng các quy định về trách nhiệm pháp lý trong trường hợp khí bị rò rỉ. 

Hầu hết các chuyên gia cho rằng trước hết là các công ty phải chịu trách nhiệm nhưng chính phủ các nước sẽ phải giám sát sau thời gian chôn lấp khoảng từ 5-20 năm.

Nguồn: abc.net.au, 11/7/2006
 
Trung tâm Thông tin Khoa học Công nghệ Quốc gia