Kế hoạch quốc gia nhằm loại trừ 12 hoá chất cực kỳ nguy hại |
||
| Dạng tài liệu | : | Bài trích bản tin |
| Ngôn ngữ tài liệu | : | vie |
| Tên nguồn trích | : | Môi trường và phát triển bền vững |
| Dữ liệu nguồn trích | : | 2006/Số 11/Quản lý môi trường |
| Đề mục | : |
87 Bảo vệ môi trường và tài nguyên thiên nhiên
87.27 Bảo vệ thực vật và động vật |
| Từ khoá | : | Kế hoạch ; Hoá chất ; Nguy hại |
| Nội dung: | ||
|
Các chính phủ tham gia Hội nghị Công ước Stockholm về chất hữu cơ gây ô nhiễm lâu dài (POPs) được tổ chức hàng năm sẽ tập trung vào các biện pháp thiết thực mà hiện nay đang được áp dụng ở cấp quốc gia nhằm loại bỏ một số hoá chất nguy hiểm nhất. Công ước Stockholm, có hiệu lực vào tháng 5/2004, nhằm mục tiêu loại bỏ 12 loại thuốc trừ sâu và hoá chất công nghiệp nguy hại có thể gây chết người, làm hại hệ thần kinh và hệ miễn dịch, gây ra bệnh ung thư và rối loạn chức năng sinh sản, cản trở sự phát triển của trẻ em. Ông Shafqat Kakakhel, phó giám đốc điều hành Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc (UNEP) cho biết: “Những cam kết mà Công ước đã đưa ra hiện nay phải được thực hiện bằng hành động, chính sách và đầu tư cụ thể ở phạm vi quốc gia và cộng đồng. Hội nghị này sẽ cho phép chúng ta kiểm tra biện pháp thực tế đầu tiên mà Công ước đang hướng tới để giảm các chất POPs”. Ông đã kêu gọi chính phủ các nước tham gia cuộc họp tại Geneva để tăng cường sự hỗ trợ nhằm bổ sung đầy đủ và hiệu quả các chất POPs của Viện nghiên cứu môi trường toàn cầu, việc này có ý nghĩa quan trọng đối với Công ước và các thoả thuận quốc tế khác. Trong 2 năm tham gia Công ước, các chính phủ phải đệ trình Kế hoạch thực hiện quốc gia (NIP). Họ sử dụng kế hoạch này để xây dựng những ưu tiên đặc biệt và thực hiện các kế hoạch hành động cụ thể, sau đó, 2 năm một lần sẽ phải báo cáo về những tiến bộ đạt được trong việc thực hiện các mục tiêu đưa ra trong kế hoạch của mình. Các kế hoạch quốc gia đầu tiên được đệ trình của các nước gồm: Bolivia, Brundi, Ai Cập, Nhật Bản, Latvia, Moldova, Niue, La Mã và Cộng hòa Macedonia. Vấn đề nữa trong Chương trình nghị sự của Hội nghị là việc xây dựng hệ thống báo cáo về sử dụng và nhu cầu tiếp tục sử dụng DDT để chống muỗi truyền bệnh sốt rét, trong khi DDT nằm trong danh sách loại bỏ, Công ước thừa nhận rằng, một số nước vẫn cần được tiếp tục sử dụng loại thuốc trừ sâu này trong một vài năm để bảo vệ sức khoẻ cho người dân. Những vấn đề khác gồm việc tăng cường Mạng lưới quan trắc toàn cầu để phát hiện hàm lượng POPs trong môi trường và hiệu lực của Công ước, trợ giúp về kỹ thuật, các nguồn tài chính, đánh giá cơ chế tài chính ban đầu, các phương pháp giảm thiểu chất điôxin và furan, việc thực hiện công ước, trách nhiệm pháp lý và đền bù. 12 hoá chất ban đầu (POPs) do Công ước kiểm soát gồm 9 loại thuốc trừ sâu (aldrin, chlordane, DDT, dieldrin, endrin, heptachlor, hexachlorobenzene, mirex và toxaphene); 2 hoá chất công nghiệp (PCBs và hexachlorobenzene cũng được sử dụng như một loại thuốc trừ sâu); và các sản phẩm phụ không định trước, quan trọng nhất là điôxin và furan. Vào năm 2007, chính phủ các nước sẽ bổ sung thêm nhiều hoá chất vào danh mục này; đợt đầu tiên sẽ gồm 5 hoá chất mới được đề xuất, hiện nay đang xem xét về mặt kỹ thuật và trong 2 hoặc 3 năm tới sẽ đưa ra quyết định cuối cùng. Khoảng 130 quốc gia tham gia cuộc họp ở Geneva, đây là cuộc họp lần thứ 2 của Hội nghị các bên tham gia Công ước (COP 2) với sự tham gia của hơn 50 ngành công nghiệp, các tổ chức phi chính phủ về môi trường và cộng đồng. Trong khi, mức độ rủi ro thay đổi theo từng loại POP, những hoá chất này chia thành 4 đặc tính: chất có độ độc cao, chất ổn định và bền, tồn tại trong nhiều năm hoặc nhiều thập kỷ trước khi phân huỷ thành các dạng ít nguy hại; chất bay hơi và di chuyển xa qua không khí và nước; và tích luỹ trong các mô mỡ ở người và động vật. Tất cả mọi người trên thế giới đều mang một lượng rất nhỏ POPs trong cơ thể. POPs luân chuyển trên toàn cầu thông qua quá trình “hiệu ứng châu chấu”. POPs được thoát ra từ dụng cụ chứa chất lỏng, thông qua quá trình bốc hơi và lắng đọng được lặp đi, lặp lại, chất này được di chuyển từ nguồn ban đầu qua khí quyển tới các vùng xa. Nhưng vấn đề hiện nay là các chất thay thế POPs có chi phí cao, thiếu nhận thức của cộng đồng, cơ sở hạ tầng và công nghệ thích hợp sẽ cản trở việc chấp thuận loại bỏ các loại hóa chất này. Những giải pháp phải hoàn toàn thích hợp với những ưu tiên cụ thể và lợi ích của mỗi hoá chất đối với khí hậu và điều kiện kinh tế - xã hội của mỗi quốc gia. |
||
