Tìm kiếm nâng cao

Số truy cập:

Các bệnh viện ở Ai-Len hối thúc tái chế

  
Dạng tài liệu : Bài trích bản tin
Ngôn ngữ tài liệu : vie
Tên nguồn trích : Môi trường và phát triển bền vững
Dữ liệu nguồn trích : 2005/Số 20/Quản lý môi trường
Đề mục : 87.53 Chất thải. Quản lý và sử dụng chất thải, công nghệ ít chất thải và không chất thải
Từ khoá : Tái chế Bệnh viện Ai-len
Nội dung:
 

Chính phủ Ai Len đã kêu gọi các bệnh viện tăng cường nỗ lực tái chế và cải tiến biện pháp quản lý chất thải.

John Purcell, nhà quản lý kiêm Tổng kiểm toán cho biết, trong tương lai các bệnh viện sẽ đối mặt với tình trạng tăng nhanh lượng chất thải nếu không tiến hành thay đổi biện pháp quản lý. Hàng năm, các bệnh viện ở Ai-Len thải ra khoảng 27.500 tấn chất thải và  phải chi khoảng 15,5 triệu euro cho việc tiêu huỷ lượng chất thải này. Chi phí xử lý chất thải nguy hại tiềm tàng là 1430 euro/tấn và thu gom chất thải không nguy hại là khoảng 140 – 450 euro/tấn.

Số liệu kiểm tra  nhằm mục đích xác định:

·             Lượng đầu ra của chất thải ở các bệnh viện công ở Ai-Len và loại chất thải phát sinh.

·             Những chi phí kết hợp của việc thu gom, quản lý, xử lý và tiêu huỷ những loại chất thải này.

·             Thông lệ tốt trong quản lý chất thải ở các bệnh viện công.

Tóm tắt những phát hiện trong kiểm tra

Chất thải nguy hại tiềm tàng phát sinh từ các hoạt động liên quan đến chăm sóc sức khoẻ - chất thải nguy hiểm do chăm sóc sức khoẻ - đòi hỏi có sự quản lý đặc biệt và sử dụng những biện pháp quản lý và tiêu huỷ tốn kém tránh gây ra lây nhiễm hoặc tổn thương đến những người tiếp xúc và giảm thiểu những tác động có hại đến môi trường.

Các bệnh viện cũng thải ra khối lượng lớn chất thải không nguy hiểm. Trước đây, các lò đốt rác nhỏ đặt ở những khu đất của bệnh viện dùng để xử lý cả hai loại chất thải nguy hiểm và không nguy hiểm.

Trong bối cảnh đó, người ta không coi chất thải như vấn đề gây tốn kém hay là một hoạt động cần được kiểm soát chặt chẽ. Do các lò đốt rác thải ở bệnh viện không đáp ứng được các tiêu chuẩn môi trường đang tăng lên nên chúng đã bị đóng cửa vào cuối những năm 1980 và người ta đã chú ý tìm ra những biện pháp chi phí hiệu quả thay thế để xử lý chất thải nguy hiểm.

Kể từ đó, các chi phí xử lý tăng lên và các quy định chặt chẽ hơn ảnh hưởng tới việc tiêu huỷ chất thải, khuyến khích các bệnh viện nâng cao năng lực quản lý tất cả các loại chất thải.

Tổng lượng chất thải

Tổng lượng chất thải thải ra từ các bệnh viện công trong năm 2002 ước tỉnh khoảng 27.500 tấn. Chất thải nguy hiểm cũng chiếm 1/5 tổng lượng chất thải, tương đương gần 5.300 tấn.

Gần như toàn bộ chất thải nguy hiểm do chăm sóc sức khoẻ được thải ra ở các bệnh viện phụ sản và nhà hộ sinh. Nói chung, những bệnh viện này có nhiều dịch vụ khám chữa bệnh, không tính đến các bệnh nhân điều trị nội trú  mà gồm điều trị bán ngoại trú và ngoại trú, các trường hợp tai nạn và cấp cứu.

So sánh với lượng chất thải ở các bệnh viện đang hoạt động đã chỉ ra rằng, lượng chất thải ở các bệnh viện lớn là như nhau, nhưng nhiều bệnh viện  có quy mô nhỏ và trung bình ở Ai Len có lượng chất thải cao hơn đáng kể so với các bệnh viện tương đương

Điều này cho thấy cần phải giảm lượng chất thải phát sinh ở các bệnh viện. Một số bệnh viện đã thông qua các chiến lược nhằm ngăn ngừa phát sinh chất thải, như cố gắng thuyết phục các nhà cung cấp giảm đóng gói các loại hàng hoá hay thu hồi các bao gói lớn.

Mặc dù, phần lớn chất thải bệnh viện không nguy hiểm có thể được tái chế, trong năm 2002, lượng chất thải tái chế của các bệnh viện là thấp. Trong khi việc tái  chế không được miễn phí, nhưng nói chung là rẻ hơn chôn lấp, một số bệnh viện đã báo cáo về những sáng kiến tái chế và kết quả tiết kiệm được đáng kể.

Chi phí cho quản lý và tiêu huỷ chất thải 

Theo ước tính những chi phí trực tiếp để quản lý và tiêu huỷ chất thải mà các bệnh viện phải gánh chịu trong năm 2002 là 13,2 triệu euro và đến năm 2004 là 15,5 triệu euro. Điều này cho thấy chi phí để quản lý và tiêu huỷ chất thải là đáng kể cho các bệnh viện và nếu không có biện pháp quản lý thích hợp thì con số này có thể tăng nhanh.

Nhìn chung, những chi phí trực tiếp để xử lý và tiêu huỷ chất thải nguy hiểm mà các bệnh viện phải gánh chịu (1430 euro/tấn) lớn hơn gấp 6 lần so với những chi phí để xử lý và tiêu huỷ các loại chất thải không nguy hiểm (khoảng 250 euro/tấn).

Sự khác nhau lớn về chi phí xử lý 2 loại chất thải đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tách các chất thải nhằm mục đích chỉ xử lý chất thải nguy hiểm. Các thùng chứa chất thải đặc biệt  mã hoá theo màu được sử dụng ở các bệnh viện để thu gom và vận chuyển chất thải nguy hiểm, nhằm giảm tối thiểu những rủi ro gây tổn thương và lây nhiễm. Các thùng chứa không được sử dụng lại và được tiêu huỷ cùng với chất thải đựng trọng đó. 

Hầu hết các bệnh viện hưởng ứng việc trả các chi phí xử lý tương tự, không kể địa điểm. Trong năm 2002, chi phí trả trung bình khoảng 870 euro/tấn chất thải nguy hiểm. Các bệnh viện tư đã báo cáo, những chi phí trả cho các chủ thầu thu gom chất thải không nguy hiểm từ 140 đến 450 euro/tấn. Sự dao động lớn đã phản ánh ảnh hưởng của nhiều yếu tố, bao gồm chi phí trả cho các bãi chôn lấp và khoảng cách vận chuyển chất thải.

Nguồn: Warmer bullentin, 8/2005


 
Trung tâm Thông tin Khoa học Công nghệ Quốc gia