Tìm kiếm nâng cao

Số truy cập:
Home » Cơ sở dữ liệu toàn văn » Ấn phẩm điện tử của Trung tâm » Môi trường và phát triển bền vững » 2005 » Số 5 » Môi trường toàn cầu » Đến năm 2010, ngành công nghiệp có thể thu 44 tỷ USD mỗi năm từ việc thương mại phát tán cacbon toàn cầu

Đến năm 2010, ngành công nghiệp có thể thu 44 tỷ USD mỗi năm từ việc thương mại phát tán cacbon toàn cầu

  
Dạng tài liệu : Bài trích bản tin
Ngôn ngữ tài liệu : vie
Tên nguồn trích : Môi trường và phát triển bền vững
Dữ liệu nguồn trích : 2005/Số 5/Môi trường toàn cầu
Đề mục : 87.99 Các vấn đề khác của bảo vệ môi trường
Từ khoá : Cacbon Phát tán Thương mại
Nội dung:
Nghi định thư Kyoto (NĐT) yêu cầu cắt giảm phát thải khí nhà kính gây nóng lên toàn cầu đã có hiệu lực được sự ủng hộ của 141 quốc gia, dù không có sự tham gia của Hoa Kỳ, nước gây ô nhiễm lớn nhất.
Có 34 nước công nghiệp hóa phê chuẩn NĐT, họ sẽ phải giảm 5,2% lượng phát thải khí nhà kính trước năm 2012, so với mức năm 1990.
NĐT đã được đưa ra ở Kyoto, Nhật Bản, vào năm 1997 vì lo ngại nhiệt độ toàn cầu gia tăng có thể dẫn đến hạn hán và sự tuyệt chủng một số loài.
Năm 2001, Hoa Kỳ đã rút khỏi NĐT. Đây là một trong những hành động đầu tiên của Tổng thống George W Bush khi nhậm chức, vì ông cho rằng nếu tham gia NĐT sẽ có ảnh hưởng bất lợi cho nền kinh tế Hoa Kỳ. Một quốc gia nữa không phê chuẩn NĐT đó là Australia, các nước này chiếm tới 30% lượng phát thải khí nhà kính của toàn thế giới.
Hoa Kỳ cho rằng, nếu các quốc gia đang phát triển như Trung Quốc và Ấn Độ không có nghĩa vụ phải tuân thủ Nghị định thư Kyoto, có nghĩa là nền kinh tế đang phát triển của họ sẽ không phải đối mặt với gánh nặng như Hoa Kỳ.   
Một số dự báo cho rằng, đến năm 2020, mức gây ô nhiễm của Trung Quốc sẽ vượt Hoa Kỳ, và trở thành nước gây ô nhiễm đứng đầu thế giới. Các nước đang phát triển sẽ phải thực hiện những cam kết trong giai đoạn đàm phán về NĐT vào cuối năm 2005.
Hoa Kỳ và Australia ở thế thủ trước khi NĐT có hiệu lực đã khẳng định rằng, họ không tham gia NĐT bởi những lý do chính đáng và cam kết sẽ giảm ô nhiễm.
Theo Uỷ ban liên chính phủ về biến đổi khí hậu của Liên Hợp Quốc, riêng từ năm 1900-1990, nhiệt độ trung bình thế giới tăng 0,60C và đến năm 2100, nhiệt độ có thể tăng 5,80C, tuỳ thuộc vào lượng cácbon đioxít trong không khí. 
Người ta cho rằng, các loài động vật như cóc vàng (bufo periglenes), động vật lưỡng cư nhiều màu sắc ở Costa Rica là những loài đầu tiên bị tuyệt chủng do khí nhà kính.
Trong khi đó báo cáo khác cho rằng: “Thương mại phát tán cácbon toàn cầu là biện pháp giúp các quốc gia tuân thủ NĐT về nóng lên toàn cầu, và đến năm 2010, mỗi năm ngành công nghiệp có thể thu được 44 tỷ USD .”   
NĐT có thể được áp dụng rộng rãi trên thế giới, cho phép các quốc gia tìm kiếm những điều kiện cần thiết để mua những tín dụng cácbon từ các quốc  gia khác hoặc tài trợ cho các dự án công nghệ sạch ở các nước đang phát triển.  
Công ty Point Carbon đóng tại Oslo cho biết, thương mại phát tán trên toàn thế giới trong năm 2005 là 2,5 tỷ euro (tương đương 3,3 tỷ USD) và vào năm 2010 là khoảng 34 tỷ euro (tương đương 44 tỷ USD). Khoảng một nửa phát tán được thương mại thuộc các nước Liên minh châu Âu, các quốc gia thành viên sẽ bắt đầu bán những phát tán vào tháng1/2005. Vào năm 2010, thương mại phát tán cácbon toàn cầu có thể ở mức thấp là 4 tỷ euro và cao là 200 tỷ euro phụ thuộc vào mức tuân thủ NĐT và vai trò của các nước Bắc Mỹ.  
Giám đốc điều hành Chương trình môi trường Liên Hợp Quốc (UNEP) cảnh báo rằng, những ảnh hưởng của biến đổi khí hậu có thể dẫn đến việc “nối dài  tầm kiểm soát” của trái đất và hối thúc thực hiện các biện pháp khẩn cấp ngăn chặn nóng lên toàn cầu.  
Châu Phi sẽ là nơi bị tổn thương nặng nề nhất nếu tình trạng nóng lên toàn cầu không được kiểm soát. Biến đổi khí hậu sẽ cản trở những nỗ lực khuyến khích phát triển ở các lục địa thường xuyên chịu cảnh đói nghèo.
Một nghiên cứu ở Anh đã kết luận, vào khoảng giữa thế kỷ 21, nhiệt độ toàn cầu có thể tăng 110C, gấp đôi con số đã được xác định gần đây là 5,80C.
Trung Quốc là nước phát thải khí nhà kính lớn thứ hai trên thế giới sau Hoa Kỳ, đã cam kết giảm ô nhiễm và chuyển sang sử dụng năng lượng tái tạo, nhưng các nhà phân tích cho rằng, điều đó còn xa mới đạt được. Vào cuối năm 2005, Trung Quốc sẽ thông qua luật về năng lượng tái tạo nhằm khuyến khích sử dụng các công nghệ và tạo cơ hội thâm nhập thị trường cho các công ty cung cấp loại nhiên liệu này. Nhưng mặc dù có nhiều nỗ lực nhưng Trung Quốc đang phải đối mặt với nhiều thách thức.
Nguồn: Financialexpress, 2/2005
 
Trung tâm Thông tin Khoa học Công nghệ Quốc gia