Chuyên gia của 60 nước họp tại thành phố Monterrey, bắc Mê-hi-cô đã cảnh báo, nhu cầu lương thực toàn cầu ước tính sẽ tăng 60% vào 2030 và nếu không có hành động khẩn cấp, thì sự khủng hoảng trong khu vực nông nghiệp sẽ đẩy nền kinh tế thế giới lâm vào tình trạng khó khăn.
Theo các dự báo của LHQ, mỗi năm, dân số toàn cầu sẽ tăng thêm khoảng 78 triệu người. Lester Brown, người sáng lập Viện nghiên cứu chính sách Trái đất và Viện Quan sát thế giới, cho biết: ''Đây không phải là vấn đề bình thường. Mỗi năm dân số thế giới tăng gấp 2,5 lần dân số của Canada. Bằng cách nào chúng ta có thể nuôi sống họ? Các kho dự trữ lương thực của thế giới hiện nay đang ở mức thấp nhất trong vòng 30 năm trở lại đây. Việc liên tục mở rộng sản xuất lương thực phải đương đầu với hai mối nguy hiểm lớn, đó là mực nước ngầm giảm và nhiệt độ trái đất tăng”
Trong vài năm tới, giá lương thực tăng có thể sẽ là một chỉ số kinh tế toàn cầu đầu tiên báo hiệu tình trạng bất ổn nghiêm trọng trong mối quan hệ giữa 6,3 tỷ người với các hệ thống tự nhiên và tài nguyên của Trái đất mà chúng ta đang lệ thuộc.
Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị chuyên đề cấp cao lần thứ tám về Sản xuất và Tiêu thụ bền vững diễn ra vào tháng11/2004 tại Monterrey, do Chương trình Môi trường LHQ (UNEP) tổ chức, với “Sáng kiến Monterrey”, các chuyên gia đã kêu gọi áp dụng các chiến lược tiêu thụ và sản xuất sạch trong khu vực nông nghiệp nhằm thúc đẩy sử dụng bền vững tài nguyên như nước, đất và năng lượng.
Theo báo cáo của Garrete Clark và Charles Arden-Clarke thuộc Ban Công nghệ, Công nghiệp và Kinh tế của UNEP, có 26% diện tích đất của hành tinh đã bị chuyển thành đất canh tác và đồng cỏ kể từ những năm 1970, gây ô nhiễm, mất đa dạng sinh học, cạn kiệt các tầng nước ngầm và suy giảm chất lượng cuộc sống của hàng triệu nông dân.
Ở châu Mỹ La tinh, Caribê, Đông Nam Á và châu Phi, canh tác ở quy mô nhỏ đã sử dụng ít nhất một tỷ người.
Các chuyên gia của UNEP cho biết: canh tác là khu vực tiêu thụ nước ngọt nhiều nhất thế giới và các mực nước ngầm đang bị sụt giảm ở ba quốc gia sản xuất lúa gạo hàng đầu đó là Ấn Độ, Trung Quốc và Hoa Kỳ.
Brown cảnh báo: “Cạn kiệt tài nguyên nước là vấn đề quan trọng hơn là khan hiếm dầu. Chúng ta đã sống hàng triệu năm không có dầu, nhưng chúng ta có thể chỉ sống được vài ngày không có nước”.
Trong một phần tư thế kỷ qua nhiệt độ trung bình của trái đất đã tăng 0,70C do hiệu ứng nhà kính, ngoài ra còn gây ảnh hưởng xấu tới cây trồng và an ninh lương thực.
Chỉ riêng nhu cầu lương thực của Trung Quốc, nơi sản lượng lương thực đã giảm 70 triệu tấn trong năm 2003, đã đẩy giá lương thực toàn cầu tăng cao. Giá bột mì của thế giới năm 2004 đã tăng 38%, ngô là 36% và gạo 39%
Klaus Toepfer, Giám đốc điều hành UNEP cho biết: “Khoảng 840 triệu dân toàn thế giới bị đói và sự tồn tại của họ là sự quyết định đối với việc quản lý bền vững tài nguyên thiên nhiên”.
Các nước đang phát triển phương Nam “có điều kiện thuận lợi tương đối về thương mại các sản phẩm nông nghiệp, nếu lĩnh vực này được khai thác theo cách bền vững, thì có thể mở ra một lộ trình phát triển sáng sủa”
Sáng kiến Monterrey còn hối thúc chính phủ các nước cần có các bước đi cụ thể hướng tới sản xuất sạch và tiêu thụ bền vững nước, năng lượng và tài nguyên thiên nhiên.
Theo một văn kiện dự thảo của các chuyên gia tại hội nghị chuyên đề Monterrey, “Chúng ta tin rằng sản xuất và tiêu thụ bền vững là các công cụ cơ bản để đạt được các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ, đặc biệt là các mục tiêu xoá đói nghèo cùng cực để đảm bảo môi trường bền vững ”.
Nguồn: Ipsnews, 11/2004