Đổi mới tư duy về tình trạng nghèo đói trên toàn cầu |
||
| Dạng tài liệu | : | Bài trích bản tin |
| Ngôn ngữ tài liệu | : | Tiếng Việt |
| Tên nguồn trích | : | Môi trường và phát triển bền vững |
| Dữ liệu nguồn trích | : | 2004/Số 24/Môi trường toàn cầu |
| Đề mục | : | 87.99 Các vấn đề khác của bảo vệ môi trường |
| Từ khoá | : | Đổi mới ; Tư duy ; Nghèo đói ; Toàn cầu |
| Nội dung: | ||
|
Trong một hội nghị của Hiệp Hội bảo tồn thiên nhiên thế giới (IUCN), các nhà môi trường trên thế giới đưa ra bốn đề xuất về nghèo đói để các thành viên của IUCN thực hiện. Như vậy, những người nghèo trên thế giới sẽ có được một đồng minh mới trong cộng đồng giúp họ thoát khỏi nghèo đói, đó là phong trào bảo tồn toàn cầu. Sự thay đổi này vượt ra khỏi các vấn đề bảo tồn truyền thống. Wiliam Jackson, Giám đốc các chương trình toàn cầu của tổ chức bảo tồn có trụ sở ở Thụy Sỹ cho biết: “Đây là lần đầu tiên vấn đề xoá đói giảm nghèo được đề cao ở một hội nghị của IUCN. Chưa bao giờ chúng tôi có được những đề xuất khá chi tiết về xoá đói giảm nghèo và cũng chưa bao giờ lại có khá nhiều đề xuất cùng một lúc như vậy”. Jackson thừa nhận, cho đến nay, các chuyên bảo tồn vẫn có một quan điểm “đơn giản” về vấn đề nghèo đói, giống như về thu nhập hoặc hoạt động nông nghiệp vì cuộc sống. Họ đã nhận thức không đúng, vì có nhiều mức nghèo đói khác nhau, cũng giống như mức độ tổn thương của con người do thiên tai hay tác động của biến đổi khí hậu. Một trong những đề xuất hối thúc các đại biểu tham dự Hội nghị bảo tồn thế giới lần thứ ba đề xuất các chương trình nhằm “đấu tranh chống nghèo đói thông qua bảo tồn thiên nhiên” và nhằm giúp phát triển và bảo tồn “các tài nguyên thiên nhiên”, nhất là đất, nước và đa dạng sinh học nông nghiệp để giúp người nghèo đạt được an ninh lương thực. Đề xuất khác lại muốn các thành viên của IUCN tại Hội nghị Băng cốc chấp nhận ý tưởng của các nhà bảo tồn phải lưu ý tới “những khía cạnh về quyền con người, bảo vệ môi trường và chống nghèo đói”. Tham dự Hội nghị ở Băng cốc Thái Lan có đại diện của 81 quốc gia, 114 cơ quan chính phủ, hơn 800 tổ chức phi chính phủ (NGO), khoảng 10 000 nhà khoa học và chuyên gia của 181 nước. Đây là một trong những hội nghị môi trường lớn nhất trong lịch sử được tổ chức vào tháng 11/2004. Các đề xuất về giảm nghèo đói đã được thảo luận trong phiên họp toàn thể các thành viên IUCN, gồm các đại diện của các cơ quan chính phủ và phi chính phủ. Việc đổi mới tư duy về mối quan hệ giữa nghèo đói và bảo tồn sẽ được đề cập trong cuốn sách của IUCN xuất bản vào tháng 3/2005. Trong phần giới thiệu tóm tắt của cuốn sách “Nghèo đói, bảo tồn - Cảnh quan, con người và quyền hạn” đã nhận định bảo tồn có thể giúp người nghèo thoát được cảnh đói nghèo “mà không làm giảm mục tiêu cơ bản của công tác bảo tồn đa dạng sinh học trên Trái đất”. Tuy nhiên, một số thiếu sót của các nhà bảo tồn làm cho người nghèo ở các vùng nông thôn các nước đang phát triển lâm vào cảnh bần cùng hơn chưa được đề cập. Cuốn sách chỉ rõ “Bảo tồn có thể làm tăng chi phí mà người nghèo phải gánh chịu vì trong những trường hợp này, người nghèo không được tiếp cận các tài nguyên trong các khu bảo tồn”. Để hoàn thiện ấn phẩm này, IUCN nêu rõ có “một quy tắc đạo đức đối với các cách tiếp cận bảo tồn có ý nghĩa xã hội, đó là sự né tránh hoặc làm giảm “các chi phí thực tế và chi phí cơ hội” của bảo tồn đối với người nghèo và thưởng cho người nghèo về sự đóng góp của họ cho công tác bảo tồn trong nước và trên toàn cầu”. Các báo cáo khác trong Hội nghị Băng cốc là cơ sở của tranh luận, đó là phần lớn số người nghèo trên thế giới sống trong hoặc ở gần các khu vực mà các nhà bảo tồn đã xác định là những khu vực cần phải bảo vệ. Hiện nay, trên thế giới có 6 tỷ người, trong đó hơn 1,3 tỷ có mức sống cực kỳ nghèo khổ, dưới 1USD/ngày. Theo số liệu thông tin cơ bản của Viện môi trường và phát triển thế giới có trụ sở ở Luân Đôn, “Các nước nghèo nhất thường nằm ở các vùng nhiệt đới và cận nhiệt đới giàu tài nguyên thiên nhiên”. Theo Văn phòng dân số tại Washington D.C, các gia đình nghèo ở nông thôn đã quay trở lại canh tác nông nghiệp theo kiểu đốt nương làm rẫy để tự cung tự cấp và thường dùng “các lâm sản làm chất đốt, thức ăn chăn nuôi và vật liệu xây dựng và họ đang sống trong các vùng sinh thái mong manh”. Một trong số ý kiến tại Hội nghị IUCN đã cho biết thêm, gần 80% dân quá nghèo phụ thuộc vào các động, thực vật hoang dã để đảm bảo an ninh lương thực và gần 80% dân số của các nước đang phát triển “dựa vào thảo dược vì các mục đích chăm sóc sức khoẻ”. Phần lớn những người nghèo sinh sống trong các vùng giàu sinh thái đều có “kiến thức môi trường phong phú và biết cách sử dụng kiến thức đó, nhưng họ không được quyền sử dụng đất hoặc nước ở những nơi mà họ có thể ứng dụng các kỹ năng của họ”. Bass ủng hộ phong trào hiện nay để người nghèo trên thế giới nhận được sự giúp đỡ của các nhà bảo tồn, vì phong trào sẽ giúp họ nhìn nhận lại nghèo đói. Ông Bass nhấn mạnh “Chúng ta phải đánh giá lại phương pháp chống nghèo đói. Chúng ta phải thừa nhận rằng nghèo đói còn có nhiều khía cạnh nữa như thiếu cơ hội tiếp cận với đất, nước và củi đun”. Nguồn: IPSNews, 11/2004 |
||
