Ngân hàng Thế giới đối phó với áp lực làm hạn chế các dự án về năng lượng |
||
| Dạng tài liệu | : | Bài trích bản tin |
| Tên nguồn trích | : | Môi trường và phát triển bền vững |
| Dữ liệu nguồn trích | : | 2004/Số 9/Năng lượng và Môi trường |
| Đề mục | : | 44.01 Các vấn đề chung |
| Từ khoá | : | năng lượng ; ngân hàng |
| Nội dung: | ||
|
Ngân hàng Thế giới đang chịu áp lực ngày càng gia tăng do phải hạn chế đầu tư kinh phí cho các dự án dầu mỏ, khí thiên nhiên và khai mỏ ở các nước đang phát triển. Các nhà hoạt động chống nghèo đói và các nhà môi trường, cùng với 12 nhà lập pháp châu Âu đã đẩy mạnh chiến dịch buộc Ngân hàng Thế giới phải thông qua các khuyến nghị có ảnh hưởng lớn tới Ban thẩm định các ngành công nghiệp khai khoáng. Trong các khuyến nghị khác, Báo cáo của cơ quan thẩm định còn đưa ra lệnh cấm Ngân hàng Thế giới cho vay tiền để sản xuất dầu mỏ bắt đầu vào năm 2008 và thời hạn hoãn trả nợ liên tục cho các dự án khai thác than. Báo cáo do Chủ tịch Ngân hàng Thế giới, D. Wolfensohn đưa ra năm 2000, kết luận rằng các dự án năng lượng được cấp kinh phí lớn để cải thiện đời sống cho người nghèo chỉ khi Ngân hàng và chính phủ các nước đấu tranh chống tham nhũng và chống suy thoái môi trường. Các nhà chống đói nghèo cho rằng, các dự án thường làm giàu cho các công ty năng lượng nước ngoài mà không làm giàu cho các công ty trong nước. Jody Williams, người đạt giải Nobel Hòa bình năm 1997 với công trình nghiên cứu "giảm sử dụng các vùng đất mỏ" cho rằng: "chúng ta thường thấy nghịch lý là các nước có nhiều tài nguyên nhất lại thường không giúp được những người nghèo của nước họ thoát khỏi nghèo đói ". Angola bị chiến tranh tàn phá và Nigeria nổi tiếng về tham nhũng, đây là hai nước đã lạm dụng các khoản thu nhập về dầu mỏ. Phái thảo luận khác là các công ty dầu mỏ, thường lệ thuộc vào nguồn vốn vay của Ngân hàng Thế giới như việc cấp kinh phí chủ yếu cho những dự án lớn ở các nước hay gặp rủi ro. Các nhà hoạt động cho rằng, một nhóm uỷ viên quản trị của Royal Dutch/Shell Group và các công ty dầu mỏ khác đã cho rằng: "Không có bất cứ quan hệ vô thức nào giữa các hoạt động dầu mỏ và các hậu quả tiêu cực đến sự phát triển". Các quan chức Ngân hàng Thế giới cho biết: họ sẽ thông qua nhiều đề xuất. Tuy nhiên, họ sẽ không đồng ý chấm dứt các dự án dầu mỏ có đầu tư lớn ở nhiều quốc gia nghèo mà họ đã tranh luận trong một thời gian dài. Theo ông Joseph OKeefe, phát ngôn viên của tổ chức kinh doanh-tài chính của ngân hàng, thuộc Công ty tài chính quốc tế (IFC) "chúng ta sẽ còn phải tiếp tục lắng nghe các đề nghị gây tranh cãi". Tuy nhiên, "Cắt giảm đầu tư sẽ không nhận được nhiều sự ủng hộ của các nước đang phát triển hay những nhóm người khác". Dow Jones cho biết "không có gì ngạc nhiên về báo cáo đánh giá về ngành công nghiệp khai khoáng với những đề nghị rõ ràng liên quan đến nhiều vấn đề quan trọng. Do vậy phải chấp nhận sự đa dạng, thậm chí các quan điểm bất đồng. Kết cục là phải xem xét tất cả các phát hiện trong báo cáo, và phải đánh giá sâu hơn những quan điểm khác nhau của các bên tham gia". Theo ông Wolfensohn thì; "không nhất thiết phải chấp thuận như một số nhóm đã khẳng định trừ phi các đề nghị trong báo báo được toàn bộ thông qua, nếu không Ngân hàng Thế giới sẽ không hiểu được nguyên nhân thất bại do việc đối phó của mình. Trong khi đó, hãng Reuter, cho rằng việc đề nghị Ngân hàng cắt giảm trợ cấp tài chính cho khai thác than đá và dầu lửa và cho phép cư dân và dân bản địa quyền phủ quyết các dự án đó, có thể là những vấn đề gây tranh cãi cho những bên có có liên quan. Ludwina Joseph, phát ngôn viên của IFC đã thông báo rằng: Dự án đường ống dẫn dầu Cha-Cameroon, kể cả Uỷ ban giám sát gồm các nhân viên và các công dân do chính phủ thành lập là bước đột phá toàn diện. Nguồn: Energy-newswire, 8/4/2004
|
||
