Tìm kiếm nâng cao

Số truy cập:
Home » Cơ sở dữ liệu toàn văn » Ấn phẩm điện tử » Tri thức và phát triển » 2006 » Số 54 » XU THẾ, DỰ BÁO, CHIẾN LƯỢC, CHÍNH SÁCH: » Kinh tế Ấn Độ: những nỗi lo ngại về sự tăng trưởng quá nóng

Kinh tế Ấn Độ: những nỗi lo ngại về sự tăng trưởng quá nóng

  
Dạng tài liệu : Bài trích bản tin
Ngôn ngữ tài liệu : vie
Tên nguồn trích : Tri thức và phát triển
Dữ liệu nguồn trích : 2006/Số 54/XU THẾ, DỰ BÁO, CHIẾN LƯỢC, CHÍNH SÁCH:
Đề mục : 06.91 Kinh tế từng nước
Từ khoá : Tăng trưởng kinh tế Ấn Độ
Nội dung:
Sự tăng tốc gần đây trong tăng trưởng kinh tế ở Ấn Độ đã dẫn đến những đánh giá lạc quan rằng, một cường quốc khác ở châu Á cuối cùng cũng trở nên năng động giống như Trung Quốc. Nhưng cũng có những cảnh báo cho rằng nền kinh tế nước này đang tăng trưởng quá nóng. Với tỷ lệ tăng GDP trong quí ba từ tháng 7 đến tháng 9 đã đạt 9,2% một năm, tin tức nổi bật là rất đáng khích lệ. Nhưng ở đây có những khác biệt chủ yếu so với bức tranh của Trung Quốc. Lạm phát gần như tăng gấp đôi trong 12 tháng qua. Các thị trường nhà ở và cổ phiếu có mua quá nhiều người mua và tài khoản vãng lai đã trở nên thâm hụt. Ngoài những điều chỉnh về tỷ lệ lãi suất của Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI - Ngân hàng Trung ương), Chính phủ nước này đã không làm được gì nhiều để có thể sắp đặt một sự hạ cánh nhẹ nhàng.
Tăng trưởng GDP đạt cao hơn mức 8% trong sáu quí gần đây nhất và trong nửa đầu của năm tài khóa hiện tại (từ tháng tư đến tháng ba), tỷ lệ này đã đạt mức 9,1%, đây là tốc độ tăng trưởng nhanh nhất kể từ khi công cuộc tự do hóa kinh tế được bắt đầu vào năm 1991. Theo dự báo, tỷ lệ tăng trưởng cả năm của Ấn Độ có thể đạt 8,4%.
Theo một loạt các chỉ số cho thấy, nền kinh tế Ấn Độ đang ngày càng có nguy cơ tăng trưởng quá nóng. Thị trường chứng khoán đã trở nên sôi sục với chỉ số Bombay Sensex đã tăng hơn 50% trong năm ngoái (và tăng gấp bốn lần trong ba năm gần đây). Giá bất động sản tăng cao tại một số thành phố. Và không giống như ở Trung Quốc, nơi lạm phát đã bị làm cho dịu bớt, giá sinh hoạt ở Ấn Độ vẫn tăng với tốc độ đáng lo ngại. Tỷ lệ lạm phát chính đã tăng gần gấp đôi trong năm vừa qua do nhu cầu tiêu dùng tăng mạnh, thêm vào đó là lạm phát tiền lương gây nên áp lực đối với giá cả. Chỉ số giá bán buôn cho thấy lạm phát ở mức 5,3% hồi đầu tháng 11, so với mức lạm phát theo dự kiến của RBI cho năm nay là 5,5%. EIU dự đoán rằng giới hạn này sẽ bị phá vỡ với mức độ lạm phát trung bình lên đến 5,6% trong năm nay.
RBI đã nhận thức được nguy cơ phát triển quá nóng và đối phó bằng chính sách tiền tệ thắt chặt. Ngân hàng này đã nâng Tỷ lệ Repo chuẩn (Repo Rate có nghĩa là tỷ lệ lãi suất chuẩn ngắn hạn, RBI áp dụng tỷ lệ này để bổ sung thêm kinh phí cho hệ thống ngân hàng) thêm 100 điểm cơ sở lên 7,25% và nâng tỷ lệ repo dự trữ thêm 75 điểm cơ sở lên 6%. Điều chỉnh tiếp theo của RBI có thể sẽ là tăng thêm 25 điểm cơ sở cho tỷ lệ repo dự trữ, tức là đạt tỷ lệ 6,25%, điều này có thể diễn ra trước khi ngân hàng trung ương công bố chính sách chính thức tiếp theo vào ngày 30/1/2007.
Liệu sự điều chỉnh trên có đủ để nới lỏng những áp lực lạm phát cho đến nay vẫn là điều gây tranh cãi. Nền kinh tế Ấn Độ đang hoạt động ở gần hoặc quá công suất và RBI đã ghi nhận rằng sản xuất cũng cần phải tăng với tốc độ đủ để tương hợp với sự tăng trưởng GDP tổng thể, nếu các áp lực tăng thêm lạm phát có thể tránh được. Công suất sản xuất đang tăng lên nhanh chóng và theo như dự báo, tăng trưởng sản lượng công nghiệp sẽ vượt quá tăng trưởng GDP trong năm nay với tỷ lệ 9,6%, nhưng không chắc rằng điều đó có thể đáp ứng được nhu cầu trong nước đang tăng cao.
Điều này làm nổi bật một sự khác biệt nữa với Trung Quốc, bởi chính nhu cầu nội địa của Ấn Độ, chứ không phải là xuất khẩu đã chi phối tăng trưởng, được hỗ trợ thêm bằng lạm phát tiền lương tăng liên tục. Điều này dẫn đến một sự gia tăng nhập khẩu, khiến cho số dư tài khoản vãng lai mới đạt được ba năm trước đây trở thành một sự thâm hụt thực sự trong năm 2006, một sự thay đổi tương đương 4% GDP. Vào tháng 10, thâm hụt thương mại đã đạt đến mức kỷ lục 6,2 tỷ USD trong một tháng, cao hơn gấp hai lần so với trị giá của cùng tháng năm ngoái. Lạm phát nhập khẩu bị trầm trọng thêm cùng với giá dầu mỏ tăng cao (mặc dù đầu tư trực tiếp và gián tiếp tăng, mức độ gửi tiền cao đã làm giảm nhẹ các áp lực đối với đồng rupee).
Phần lớn sự gia tăng về mức độ lạm phát gần đây có thể quy cho những áp lực căng thẳng về cung ứng ngắn hạn, chẳng hạn như việc thiếu những lương thực then chốt do những cơn gió mùa thất thường. Chính phủ cho rằng việc thu hoạch tương lai sẽ làm dịu bớt áp lực lạm phát (mặc dù việc thiếu đầu tư vào lĩnh vực nông nghiệp là một vấn đề dài hạn; trong quí hai năm nay sản lượng nông nghiệp chỉ tăng 1,7% một năm, tỷ lệ thấp nhất trong vòng một năm rưỡi gần đây). Sự sáng suốt của hệ thống ngân hàng Ấn Độ có nghĩa là họ không chia sẻ mối lo ngại theo kiểu Trung Quốc về khả năng trụ vững tương lai của các khoản vay đang được kéo dài thời hạn để cung cấp tài chính cho đầu tư đang tăng lên (và tăng trưởng tín dụng cao không gây tác động thực tiếp lên lạm phát).
Tuy nhiên, do bị quyến rũ bởi triển vọng cuối cùng cũng đuổi kịp Trung Quốc về thành tích tăng trưởng, Chính phủ Ấn Độ và RBI đang ở vào tình thế nguy hiểm khi họ vẫn khăng khăng tuân theo một chiến lược cung ứng mang định hướng tăng trưởng, điều này có thể gây thêm những khó khăn cho tương lai. Ngoài những điều chỉnh về tỷ lệ lãi suất của RBI, Chính phủ Ấn Độ không làm được gì nhiều để đem lại một sự hạ cánh nhẹ nhàng. Chính phủ đã cố gắng cải thiện chi phí sinh hoạt đang tăng lên bằng cách cắt giảm giá nhiên liệu trong nước (vào ngày 29/11) nhưng điều đó chỉ có tác dụng mang lại hạnh phúc cho cử tri ở bốn bang then chốt trong cuộc bầu cử sắp tới, chứ không có tác dụng khắc phục những nguyên nhân gây ra lạm phát.
Chính sách tương lai có vẻ như vẫn duy trì theo hướng cung ứng, với nhiều biện pháp khác nhau, như các bước chuẩn bị để làm giảm các áp lực đối với cung ứng, thuyết phục về đạo đức hay các quy định thận trọng nhằm chế ngự các ngành cụ thể, tất cả được sử dụng chỉ để nhằm đưa nền kinh tế hướng tới một sự hạ cánh nhẹ nhàng. Mối nguy hiểm là ở chỗ, nếu RBI quyết định hành động một cách quyết liệt hơn trong tương lai, điều đó có thể khơi mào cho một sự suy giảm mạnh về tốc độ tăng trưởng. Tuy nhiên, Chính phủ Ấn Độ có vẻ như sẽ không quá tay để gây hủy hoại đến cái mà Bộ trưởng Tài chính, ông Palaniappan Chidambaram đã gọi là “một khoảnh khắc có hơi hướng” trong lịch sử kinh tế hiện đại của Ấn Độ.
Nguồn: BusinessWeek, 12/2006

 
Trung tâm Thông tin Khoa học Công nghệ Quốc gia